THƠ CẢM ƠN ANH ĐÃ ĐẾN BÊN EM

*

Người không thể quên là cuộc thi để độc giả share câu chuyện có thật về một người quan trọng đặc biệt bạn từng yêu, từng ghét… hoặc một fan quan trọng, đóng góp thêm phần định hình nên chúng ta của ngày hôm nay. Một người các bạn sẽ không quên suốt cuộc đời này.

Bạn đang xem: Thơ cảm ơn anh đã đến bên em


*
Hân hạnh đồng hành

Cám ơn anh đang đi tới bên em

Chúng tôi đã bao gồm với nhau những kỷ niệm, tuy nhiên lại không thể thuộc sánh cách đến cuối cuộc tình. Anh vẫn đi cạnh bên, trợ giúp tôi, sẻ chia nhiều bi thiết vui cuộc sống...


Hoàng hôn ấy, chắc rằng là hoàng hôn bi thảm nhất của đôi mình, anh nhỉ? Câu tạ trường đoản cú rơi giữa khoảng chừng mênh mông, em nghe như trung ương hồn mình vụn vỡ. Nước mắt hoen mi. Khói thuốc vương trên mọi kẽ tay anh, ai oán đến tái cơ lòng. Mùi hương hoa cafe vương giữa không gian lặng thinh, nồng nàn, day dứt... Em mất anh!

Thế là nguồn cơn vùi chôn vào dĩ vãng. Chua xót. Nghẹn ngào. Ai không bi thương khi tình yêu rã vỡ, em cũng yếu mềm như bao cô gái khác thôi anh. Em chông chênh như chiến thuyền lênh đênh tìm không thấy bến đậu. Khoảng thời hạn đó, anh biết không, em vẫn khóc, thật nhiều...

Anh đến mặt em vào một buổi chiều tháng tư nhạt nắng. Tiếng yêu đầu làm bồn chồn trái tim em. Bàn tay em khẽ run lên khi lần trước tiên đặt trong bàn tay anh ấm nóng. Phút rung rượu cồn buổi ban đầu có lẽ là ký ức mà cho tới mãi sau này em vẫn cấp thiết quên. Hầu hết tháng năm tiếp theo đó, thiệt bình yên! hạnh phúc đơn sơ của tình ái đầu thơ dại, chỉ nên những buổi chiều nhuộm chút nắng nóng hoàng hôn, bước mặt nhau, nghe thận trọng rót vào hồn, bằng những tin yêu, và phần lớn hẹn thề tuổi trẻ. Là số đông câu hát anh hát em nghe, là chiếc nắm tay hứa với mọi người trong nhà vượt qua phần lớn phong ba, bão táp. Là bờ vai, là ánh nhìn anh cười, đầy yên ổn bình, ấm áp. Là vòng tay anh vững vàng chãi, bao dung, chở che em phần đông khi nên điểm tựa... Em cứ nắm hồn nhiên, vô bốn sống trong tình thân anh trao, êm đềm, hạnh phúc!

Tình yêu thuở ban đầu, thơ ngây, white trong, ko kể toan, ko xa hoa, thiết bị chất. Yêu, còn chỉ biết yêu thương thôi, bọn họ đã trao nhau bằng tất cả chân thành.

Ngày đó, mình từng tính với nhau, năm sau em tốt nghiệp mười hai, rồi hóng khi em học kết thúc bốn năm đại học, anh tròn nhị mươi bảy tuổi, bản thân cưới nhau, là vừa đẹp, chưa biết anh còn nhớ, hay quên. Nhưng có những hứa hẹn, chỉ mãi nằm lại như kỷ niệm bi đát trong một góc bé dại của trái tim, vày kiếp này trót dở dang, không khi nào trở thành hiện tại thực...

Xem thêm: Cách Để Phối Đồ Đẹp Cho Từng Vóc Dáng Cơ Thể, Cách Mặc Đồ Đẹp

Tình yêu đi qua. Anh vẫn bước sát bên em, quan tiền tâm, chở bít em, như một người anh, trưởng thành, chín chắn. Còn ghi nhớ khoảng thời gian em thi giỏi nghiệp, mùa mưa, mặt đường lại đổ khu đất đỏ, lầy lội, em không trải qua được, đề nghị vòng con đường tắt nhằm đi. Nhưng đường tắt cũng lầy lội ko kém. Đi được gần nửa đoạn đường, xe em ko đi được nữa, dắt cỗ thì loại xe cũng không nhúc nhích. Nhà có mỗi mẫu xe máy để em đi học, đoạn đường tắt ngang qua cánh đồng, không tồn tại tiệm sửa xe. Em nhìn đồng hồ đeo tay đã sát tới giờ thi, trễ mười lăm phút sau khoản thời gian phát đề sẽ không còn được thi môn đó, đồng nghĩa với bài toán rớt giỏi nghiệp. Em call điện đến anh. Anh bảo chờ anh một lát... Anh tới. Anh loay hoay sửa sửa nào đó một hồi, cái xe nổ máy. Em lên xe, gấp vã chạy mang lại trường, vì sợ trễ. Ra mang lại đường lớn, em vô tình quay lại, bất ngờ thấy anh chạy phía sau. Anh bảo sợ xe em lỗi nữa...

Ngày em thi đại học, em được ở cam kết túc xá Đại học tập Sư phạm. Anh cũng gửi em gái đi thi ở dùng Gòn. Tối trước ngày thi, anh có ghé thăm em. Ngồi nói chuyện với anh ngơi nghỉ ghế đá, thấy em có vẻ mệt mỏi, anh chuyển tay sờ lên trán em. "Em nóng rồi. Uống thuốc không để anh đi cài đặt thuốc?". Em bị sốt từ trưa, đã tự thiết lập thuốc uống. Anh bảo em vào nghỉ ngơi, sáng sủa còn đi thi, bệnh ngồi quanh đó trời không tốt.

Em lên đại học, anh nhẹ nhàng căn dặn em đề xuất cẩn thận, thị thành nhiều cạm bẫy...

Cám ơn anh đang đi đến bên em, cho em hồ hết ngọt ngào, bình yên, bi ai vui, lưu giữ thương, hờn giận, và còn có cả nỗi đau nhưng mà đã đề xuất mất tương đối lâu, thời hạn mới dần dần bôi xóa. Cám ơn anh vẫn cách cùng em những tháng năm sau đó, mang lại tận bây giờ! Cám ơn anh vẫn luôn là vấn đề tựa, là nguồn rượu cồn viên đến em giữa cuộc sống thường ngày thăng trầm. Tình thương đi qua, đâu tất cả nghĩa hai người đều trở thành xa lạ, đề nghị không anh?

Nguyễn Hồng Phúc


"The unforgettable one - bạn không thể quên" do Báo điện tử tee8academy.com, site tin tức tức giải trí tee8academy.com.net cùng Ngân hàng dịch vụ thương mại Cổ phần an bình (ABBank) phối kết hợp tổ chức, thông qua vẻ ngoài bình lựa chọn trực con đường và đánh giá của ban giám khảo. Cuộc thi giới hạn max độ tuổi.