Cậu Bé Khiếm Thị Chơi Dj

Cậu nhỏ nhắn Phan Khương Nghị không một lần nhìn thấy tia nắng trong cuộc đời. Mặc dù vậy, em vẫn bền chí học tập, vượt qua đầy nghị lực cùng tìm niềm vui qua những các loại nhạc thay yêu thích.


Thích chơi và khám phá nhạc cụ

19 giờ, tại mái ấm Thiên Ân (Q.Tân Phú, TP.HCM), những học sinh khiếm thị vừa ăn tối xong. Những em tranh thủ chút thời gian giải trí trước giờ vào chống thư viện đọc sách. Em Phan Khương Nghị (12 tuổi, quê ở Kon Tum) hớn hở vào chống nhạc chơi đàn organ. Đây là niềm đam mê và ái mộ của em sau một ngày học tập ở trung tâm. Những video clip ghi lại cảnh em chơi đàn được đăng tải lên mạng làng hội với nhận "cơn mưa" lời khen từ mọi người. Nhìn Nghị say sưa bấm từng phím đàn cùng nhập trọng tâm vào bài hát, không người nào nghĩ em đang sống trong bóng tối.

Bạn đang xem: Cậu bé khiếm thị chơi dj



Khương Nghị đang theo học văn hóa, học nhạc tại mái ấm Thiên Ân


Em bật mí ngoại trừ đàn organ, em biết và bao gồm thể chơi được những loại nhạc cụ không giống như: piano, sáo, kèn harmonica… Nghị sống cùng học tập ở mái ấm Thiên Ân được 3 năm nay. "Năm 5 tuổi nhỏ tự khám phá từng nốt với chiếc đàn đồ chơi. Nhỏ tự mày mò khi cởi ra để xem bên phía trong có gì với bắt đầu đánh đàn. Về sau vào trung tâm nhỏ được học thêm các loại nhạc cụ khác. Dù không siêng nghiệp nhưng mỗi loại con tất cả thể chơi, thổi được vài bài", cậu bé hào hứng kể.



Cậu bé xíu rất mê say chơi nhạc


Không có đôi mắt sáng như mọi người nhưng tinh thần của Nghị luôn lạc quan, cách nói chuyện tất cả chút "ông cụ non". Em kể rằng sau khi mày mò được những nốt, em ghép lại thành bài. Ngày đầu học sáo, em rất chán bởi không thổi được, thổi ko ra nốt. Mặc dù nhiên, em vẫn quyết tâm, kiên cường theo đuổi đam mê này. "Con học thổi sáo thì không biết nhận lỗ, thổi hụt, không có hơi dài. Sau đó con lên mạng nghiên cứu bí quyết thổi, phương pháp lấy hơi dài. Nhỏ nghe mọi người dạy trên mạng thổi như thế như thế nào rồi làm cho theo, học dần dần. Bé thích tò mò các loại nhạc cụ để có thể đổi kiểu chơi. Mỗi lần chơi nhạc tạo cho con cảm giác thoải mái, vui sướng", cậu bé bày tỏ.

6 tuổi, Nghị nhận thức được việc mắt mình không thể thấy ánh sáng, chấp nhận sống trong nhẵn tối. Em hơi buồn nhưng được sự hỗ trợ động viên của cha mẹ, em tự tập đi lại dù điều này sẽ không hề dễ dàng. "Lúc ở đơn vị cũ con đi quen thuộc thì không sao nhưng chuyển qua đơn vị mới bị đụng tường suốt. Tuy nhiên, chỉ khoảng 2 - 3 ngày tiếp theo là bé tự đi lại được trong bên mình. Ban đầu bé học chữ nổi thấy rất khó, viết chữ đau tay. Lần đầu sờ thấy tay chai sạn, nhỏ thấy xót cùng thất vọng. Con nghĩ chẳng lẽ bản thân sống một cuộc đời chai sạn như thế này nhưng tự động viên càng chai càng tốt, sẽ hết đau cùng lấy lại tinh thần", Khương Nghị chia sẻ.

Xem thêm: Quy Định Mới Về Cách Xếp Loại Học Lực Thpt, Cách Xếp Loại Học Lực Cấp 3 Mới Nhất Năm 2023

Nghị lực đáng khâm phục

9 tuổi, Nghị rời xa vòng tay cha mẹ từ Kon Tum xuống tp hcm nhập học ở trung trọng điểm Thiên Ân. Dịp đầu, cậu bé nhỏ không muốn đi bởi nhớ mẹ nhưng nghĩ đến môi trường học tập tốt hơn, em mạnh mẽ bắt đầu cuộc sống mới. "Ngày xuống thành phố, nhỏ nói sẽ không khóc nhưng nước mắt cứ tự chảy. Mẹ nói với bé cố gắng học để sau này thành công. Giờ ở trung tâm bé thấy vui vì bao gồm nhiều sách, nhiều đàn với bạn bè cùng cảnh ngộ", em nói.

Bà Vũ Thị Tố Lan (53 tuổi), mẹ của Khương Nghị mang lại hay khi phân chia tay bố mẹ, anh chị để xuống mái ấm học, con không dám khóc trước mặt mọi người. Bé tự vào phòng đàn khóc thoải mái rồi ôm chia tay mẹ. Mặc dù nhớ bé da diết nhưng bà chấp nhận để con tất cả tương lai tốt hơn.

Bà cho hay Nghị là đứa trẻ sinh thiếu tháng. Khi bà mang thai lịch sự tháng thứ bảy bỗng trở dạ sinh non. Cậu nhỏ bé phải nằm lồng kính 32 ngày, sức khỏe yếu và chỉ nặng 1,2 kg. Từ khi sinh ra, bộ phận tiêu hóa, hô hấp kém đề xuất ăn uống rất cạnh tranh khăn. Bởi vậy, mặc dù đã 12 tuổi nhưng thủ túc Khương Nghị nhỏ xíu, người rất gầy. "Con được 3 tháng tôi cho ra phía bên ngoài sưởi nắng. Thời điểm đầu mắt bé còn chớp chớp nhưng sau không thấy phản ứng nữa đề xuất tôi đưa con đến Bệnh viện Mắt kiểm tra. Những bác sĩ nói nhỏ bị bong võng mạc", bà lan nhớ lại.

Các chưng sĩ đưa ra phương án phẫu thuật nhưng khả năng chỉ tất cả thể là 50/50. Dịp đầu, bà đồng ý với hy vọng nhỏ sẽ may mắn nhìn thấy ánh sáng. Tuy nhiên, khi bác bỏ sĩ đưa giấy cam kết để ký, bà vỡ lẽ đó là 50/50 giữa sự sống và loại chết lúc phẫu thuật giữ đôi mắt mang lại con. Bà dừng việc phẫu thuật, chấp nhận số phận con không thể nhìn thấy ánh sáng. "Hồi Nghị còn nhỏ, tôi cứ ra sản phẩm chép từng bài bác hát về cho con nghe. Nhỏ nghe nhạc, biết tên bài bác hát với học những loại nhạc cụ dần dần. Nếu với người khác đó bao gồm thể là việc bình thường nhưng với đàn ông tôi, đó là cả một sự cố gắng rất lớn. Tôi rất mừng khi quan sát thấy nghị lực của con. Giờ con xuống trung trung tâm học, ko ngày làm sao tôi không nhớ đến con", bà xúc động nói.